vuong phi khong vien phong

Để lát kín căn phòng mà không có viên gạch bào bị cắt xén thì x phải là ước của chiều dài và chiều rộng căn phòng. Hay 680 ⁝ x và 480 ⁝ x Do đó x là ước chung của 680 và 480, mà x là lớn nhất Suy ra x = ƯCLN (680, 480) Ta có: 680 = 2 3. 5 . 17 480 = 2 5. 3 . 5 Do đó: ƯCLN (680, 480) = 2 3. 5 = 8. 5 = 40 hay x = 40 (t/m). Mục lục. 1 10 phần mềm hỗ trợ tạo phông chữ. 1.1 FontArk. 1.2 Birdfont. 1.3 FontForge. 1.4 FontStruct. 1.5 Glyphr Studio. 2 Tổng kết. Thay vì phải tải các font chữ có sẵn ở trên mạng, bạn hoàn toàn có thể tự tạo ra một bộ phông chữ cho riêng mình. I. Giới thiệu. Từ lâu, chúng ta đã được biết đến phần mềm Proteus với khả năng giả lập các thiết bị phần cứng chuyên nghiệp được dùng trong mọi lĩnh vực của ngành điện tử. Tuy nhiên, ai cũng biết rằng, chúng ta đang vi phạm quyền sở hữu trí tuệ một cách có hệ thống khi dùng bản proteus đã được a. Phần lọc. Gồm 2 phần lọc theo môn học và lọc theo điều kiện (nên dùng lọc theo môn học) - Lọc theo môn học là giúp để tìm nhanh đến môn học cần đăng ký nếu biết mã môn học hoặc tên môn học cần tìm bằng cách nhập mã môn hoặc tên môn vào ô text sau đó bấm nút Cuối năm 2021, MXH Trung Quốc rúng động trước thông tin, nam ngôi sao họ Vương sẽ đóng cùng Lương Triều Vỹ - nam diễn viên hàng đầu Châu Á trong dự án phim Vô Danh. Đáng chú ý, biên kịch đình đám Trình Nhĩ cũng xuất hiện trong hàng ngũ sản xuất. Vương Nhất Bác - Lương Triều Vỹ xuất hiện trong poster phim Vô Danh Mon Homme Est Sur Un Site De Rencontre. Skip to contentGiới thiệu Ebook Tác giả Hương Di Thể loại Ngôn Tình, Xuyên Không, Cổ Đại Nguồn DĐ Lê Quý Đôn Trạng thái Full Chương cuối Chương 10-3Giới thiệu truyệnThể loại Xuyên khôngEditor Tiểu. PConverter ngocquynh520Tĩnh An vương là một kẻ quyền khuynh triều dã, dưới một người mà trên vạn lôi kéo hắn, các hoàng tử không hẹn mà cùng nhau đưa nữ nhân vào phủ hắn với nhiều ý đồ khác nhau. Hắn đều không từ chối một ai, không phải vì hắn ham mê nữ sắc mà vì hắn có thể dùng các nàng làm quân biết vương phi của mình cùng tình lang hẹn ước uống thuốc độc tuẫn tình, hắn cũng không hề tức giận mà dùng dược cứu sống nàng vì cuối cùng nàng cũng chỉ là con cờ của gian trôi qua hắn lại phát hiện ra rằng nàng đã không giống với lúc trước. Lúc trước nàng háo thắng cương cường bao nhiêu thì giờ nàng điềm đạm, không màng sự đời bấy cùng khi cả hai cùng trải lòng thì hắn mới biết thân thế thực sự của nàng. Sự hoài nghi đối với nàng đã biến mất lúc nào không nàng bị thương nặng hắn mới biết rằng hắn sợ mất đi nàng bao Ebook Vương Phi Không Viên Phòng – Hương Di FullEbook Vương Phi Không Viên Phòng – Hương Di – Full Epub – FullEbook Vương Phi Không Viên Phòng – Hương Di – Full Prc/Mobi – FullEbook Vương Phi Không Viên Phòng – Hương Di – Full Pdf – Full Thể loại Xuyên khôngEditor Tiểu. PConverter ngocquynh520Tĩnh An vương là một kẻ quyền khuynh triều dã, dưới một người mà trên vạn lôi kéo hắn, các hoàng tử không hẹn mà cùng nhau đưa nữ nhân vào phủ hắn với nhiều ý đồ khác nhau. Hắn đều không từ chối một ai, không phải vì hắn ham mê nữ sắc mà vì hắn có thể dùng các nàng làm quân biết vương phi của mình cùng tình lang hẹn ước uống thuốc độc tuẫn tình, hắn cũng không hề tức giận mà dùng dược cứu sống nàng vì cuối cùng nàng cũng chỉ là con cờ của gian trôi qua hắn lại phát hiện ra rằng nàng đã không giống với lúc trước. Lúc trước nàng háo thắng cương cường bao nhiêu thì giờ nàng điềm đạm, không màng sự đời bấy cùng khi cả hai cùng trải lòng thì hắn mới biết thân thế thực sự của nàng. Sự hoài nghi đối với nàng đã biến mất lúc nào không nàng bị thương nặng hắn mới biết rằng hắn sợ mất đi nàng bao nhiêu. Trên điện Tuyên Hòa, Hoàng đế cùng quần thần đang nghị sự."Mạt tướng khởi bẩm hoàng thượng, Trương tướng quân phái người tới thúc giục, nói lương thảo chậm chạp không chuyển đến, trong đại doanh Nam trại tướng sĩ đã sắp không có lương thực có thể ăn, không đến nửa tháng, đại doanh sẽ hết lương thực, tướng sĩ một khi cạn lương thực, sẽ dẫn đến biên phòng của ta nguy hiểm, kính xin hoàng thượng định đoạt." Một võ tướng bước ra khỏi hàng bẩm tấu."Lý thượng thư, vì sao lương thảo chậm chạp không chuyển đến đại doanh Nam trại?" Nghe vậy, hoàng thượng già nua nhìn về phía một quan viên trong triều, tức giận trách cứ."Hoàng thượng bớt giận, chuyện này hôm trước thần đã khởi tấu hoàng thượng, bởi vì hộ bộ chậm chạp không ngân sách, khiến cho thần không cách nào mua đủ lương thảo, đưa đến đại doanh Nam trại." Lý thượng thư vội vàng bước ra khỏi hàng bộ thượng thư bị điểm danh cũng vội vàng bước ra khỏi hàng."Khởi bẩm hoàng thượng, chuyện này thần đã tâu rõ với hoàng thượng, quý trước thu thuế không nhập khố, khố phòng trống không, không có khoản để chi." Hắn đây là không bột đố gột nên năm gần đây, vì trùng tu lăng tẩm của hoàng thượng, lăng tẩm này còn hùng vĩ to lớn hơn của Thái tổ hoàng đế, đã hao phí mấy trăm vạn lượng bạc, những năm trước, hoàng thượng vì sửa chữa xây dựng làm mới hoàng cung, lại hao tốn hơn trăm vạn ngân khố, còn có mấy năm trước, hoàng thượng vì một tiết sứ nước ngoài dùng lời nói cợt nhã một vị phi tần, dưới cơn nóng giận không tiếc đem binh tấn công Đế Quốc, cuộc chiến tranh này đánh nhiều năm, cho tới nay chưa kết thúc, hao phí một số tiền rất lớn cho đồ dùng và tiền lương trong khố đã sớm khó chống đỡ chi tiêu nhiều như vậy, trong cung lại vẫn còn không biết tiết chế, hàng đêm sênh ca, phô trương lãng phí, tạo thành gánh nặng cho quốc khố, nếu quý trước thu thuế tháng sau không nhập khố, chỉ sợ ngay cả lương bổng của đông đảo quan viên đều không thể phát thượng chậm rãi nhớ lại chuyện này, giận dữ vỗ tay vịn long ỷ."Trẫm không phải đã dặn dò tăng thu thuế, bổ sung quốc khố sao?"Khởi bẩm hoàng thượng, năm ngoái Đông Bắc nạn tuyết nghiêm trọng, thu thuế khó khăn, mà khu vực Tây Bắc cùng Tây Nam thuế ngân còn chưa chuyển đến." Nhiều năm liên tục hà chinh thuế nặng, dân chúng đã sớm khổ không thể tả, đã có rất nhiều dân chúng giao nộp không ra thuế má, cho nên bán vợ con, một số còn lại là nghĩ hết biện pháp chuyển chỗ ở đến vùng Đông Nam đất phong của Tĩnh An các đời Tĩnh An vương cai quản, phía Đông Nam, lấy thành Ngọc Lai làm trung tâm xung quanh 25 tòa thành trì đều giàu có phồn thịnh, bởi vì Thái Tổ Hoàng đế miễn tất cả thuế má cho đất phong Tĩnh An vương, lại thêm các đời Tĩnh An vương cũng rất là giỏi giang ưu tú, vì vậy đất phong kia thuế má lao dịch nhẹ vô cùng, dưới mắt dường như đã trở thành nơi dân chúng muốn tới triều đình vì ngăn chặn số lượng lớn dân chúng dời đến đất phong của Tĩnh An vương, đã ra lệnh nghiêm cấm dân chúng di dời vào, ở các quan dật đều phái quan binh nghiêm thượng rất tức giận đối với những thần tử vô năng này, lúc đang muốn mở miệng trách cứ thì thái giám tổng quản nội thị đứng hầu sau lưng hoàng thượng, sau khi nghe một tên thái giám bẩm báo, khom người tiến lên nhỏ giọng bẩm báo với hoàng thượng, "Khởi bẩm hoàng thượng, lúc này Tĩnh An vương đang chờ ngoài điện, hoàng thượng có muốn tuyên triệu hắn yết kiến?""Tĩnh An vương? Làm sao hắn lại đến Đô thành?!" Lông mày hoa râm của Hoàng thượng nhíu lại, kinh ngạc qua đi, chỉ thị nói "Tuyên hắn vào điện."Cặp mắt vẩn đục của Hoàng thượng thoáng qua vẻ tính toán, Sa Lãng Thần này đến rất đúng lúc, quốc khố trống rỗng, vừa hay có thể từ trên người hắn lột một lớp da tới bổ sung quốc khố, nếu hắn thông minh, tốt nhất đừng cự tuyệt, nếu không, ngoài sáng không thể động đến hắn, nhưng hắn đã bước vào Đô thành, ông ta có biện pháp làm cho hắn thần không biết quỷ không hay tan biến tại nhân trừ hắn xong, huyết mạch Tĩnh An vương không người nối nghiệp, ông ta vừa đúng có thể nhân cơ hội này thu lại 25 tòa thành trì giàu có đông đúc bao gồm cả thành Lai Ngọc bên trong làm của ta làm như vậy tất cả đều là suy nghĩ cho Đại Thịnh vương triều, nghĩ đến cho dù nếu trên trời Thái tổ hoàng đế có linh, cũng sẽ không trách cứ ông giám tổng quản được lệnh, cao giọng kêu to, "Hoàng thượng có chỉ, tuyên, Tĩnh An vương yết kiến."Sa Lãng Thần mặc một bộ quần áo Thân vương màu tím, eo buộc đai ngọc, đầu đội kim quan, gương mặt tuấn mỹ lạnh lùng thong dong, đạp bước chân trầm ổn đi tới trước điện, khom người vái chào, "Thần Sa Lãng Thần tham kiến hoàng thượng." Tĩnh An vương gặp vua không cần quỳ lạy, đây là lúc đầu chính miệng Thái tổ hoàng đế cho phép."Tĩnh An vương miễn lễ. Tĩnh An vương đến Đô thành lúc nào, vì sao không tấu bẩm rõ chuyện này trước?" Giọng nói của Hoàng thượng lộ rõ vẻ chất vấn."Xin hoàng thượng thứ tội cho thần không báo, bởi vì chuyện cấp bách, thần một lòng đến Đô thành cầu kiến hoàng thượng, cho nên có điều sơ xuất, kính xin hoàng thượng tha lỗi." Hắn đúng mực đáp."Đã xảy ra chuyện gì?" Hoàng thượng tò mò hỏi."Một ái cơ của thần mang thai ba tháng, hôm trước lại bị người mưu hại mà chết, thần bi thương khó nhịn, vì vậy đặc biệt tới để kính xin hoàng thượng làm chủ đòi công đạo cho thần." Giọng nói của Sa Lãng Thần lộ ra vẻ thương tâm sâu sắc."Là ai lớn mật như thế, dám cả gan mưu hại con của Tĩnh An vương?" Mặc dù ngoài miệng Hoàng thượng hỏi như thế, trong lòng lại khen thầm một tiếng chết mới ở trong triều thần một bên Đại hoàng tử Sa Văn Thịnh nghe vậy, hơi lộ kinh ngạc, làm sao chuyện này hắn lại chưa nhận được tin lúc trước hắn biết được một ái thiếp của Sa Lãng Thần mang thai, đã từng phái thích khách đến hành thích, nhưng căn cứ tin tức truyền về, chuyện này cũng không thành công, lúc này nghe thấy Sa Lãng Thần nói, mặc dù hắn không biết là người nào gây nên, trong lòng cũng không khỏi âm thầm may tiếp theo trong chớp mắt, hắn đã nghe thấy Sa Lãng Thần ở trước mặt mọi người chỉ chứng hắn ……"Chuyện này là do Đại hoàng tử sai người gây nên.""Tĩnh An vương, lời của ngươi có chứng cớ không?" Mặt Hoàng thượng lộ vẻ không vui."Tất nhiên có, nếu không thần cũng sẽ không tự mình đến Đô thành. Kính xin hoàng thượng truyền lệnh, để hung thủ và nhân chứng đang chờ ở ngoài điện lên điện làm chứng."Hoàng thượng hơi chần chờ, dùng mắt dò hỏi Đại hoàng hoàng tử âm thầm lắc đầu, bày tỏ mình cũng không biết chuyện."Xin hoàng thượng tuyên triệu hung thủ cùng nhân chứng lên điện." Sa Lãng Thần nhìn ở trong mắt ánh mắt trao đổi của hai người, sắc mặt không thay đổi thúc mặt quần thần, hoàng thượng không thể không hạ lệnh, "Tuyên."Thị vệ rất nhanh dẫn theo hai nữ tử lên người quỳ gối trước điện, trong đó miệng của Băng phu nhân vẫn bị chặn lại, hai tay bắt chéo phía sau, nàng kêu ưmh ngô ngô như muốn nói cái gì, nữ tử còn lại quỳ gối bên cạnh nàng ta, hai vai run rẩy, cúi thấp thượng thấy thế, nghi ngờ nói "Vì sao nữ tử này miệng bị chặn?""Bẩm hoàng thượng, thần chặn lại miệng của nàng ta cũng buộc chặt hai tay, là sợ nàng ta sợ tội tự vận.""Người tới, gỡ miếng vải trong miệng nàng ta xuống." Hoàng thượng ra vệ vừa lên trước lấy xuống miếng vải trong miệng của Băng phu nhân, nàng lập tức kêu oan, "Cầu xin hoàng thượng minh xét, thần thiếp tuyệt đối không có mưu hại Mộng phu nhân, tất cả đều là Mộng phu nhân thiết kế hãm hại thần thiếp,thần thiếp bị oan uổng!"Nghe nàng ta nói vậy, ánh mắt đen tối lạnh lùng của Sa Lãng Thần nhìn về phía nữ tử khác."Nói cho hoàng thượng ngươi là người nào.""Bẩm hoàng thượng, nô, nô tỳ tên là Đào Hoa, là, là thị tỳ của Băng phu nhân, phụng mệnh của Đại hoàng tử, cùng với Băng phu nhân trà trộn vào trong phủ Tĩnh An vương." Trước mặt Hoàng đế và quần thần, hai chân của Đào Hoa quỳ dưới đất căng thẳng run rẩy không ngừngNghe vậy, Băng phu nhân kinh ngạc trách mắng, " Đào Hoa, ngươi nói linh tinh cái gì vậy?!""Mạnh Băng, trước mặt hoàng thượng không được càn rỡ." Sa Lãng Thần trách cứ một tiếng, phân phó Đào Hoa, " Bẩm rõ tất cả ngươi biết với hoàng thượng, không được có một câu nói dối.""Nô tỳ không, không dám nói láo, Băng phu nhân đúng là Đại hoàng tử mượn từ tay một tên thương nhân, đưa vào trong phủ Tĩnh An vương , làm như vậy là để giám thị Tĩnh An vương, cũng truyền tất cả động tĩnh của vương phủ về cho Đại hoàng tử." Giọng nói Đào Hoa run run rồi nói tiếp" Hôm trước biết được Mộng phu nhân có thai, Băng phu nhân phụng mệnh Đại hoàng tử, tùy thời nghĩ diệt trừ nàng, để Tĩnh An vương tuyệt hậu, vì vậy hôm đó vừa thấy Mộng phu nhân, Băng phu nhân đã cố ý chọc giận Mộng phu nhân, cũng âm thầm xuống tay với nàng, khiến cho Mộng phu nhân sinh non mà chết."Tính tình nàng vốn lanh lợi, nếu không cũng sẽ không được sai đến hầu hạ Băng phu nhân, hôm đó bị Thiệu Ấn Hành bắt được, sau khi thẩm vấn xong, hắn cho nàng một cơ hội sống, điều kiện là muốn nàng sau này đứng ra chỉ chựngcjcjvjvj hành động việc làm của Băng phu nhân, xong việc, Tĩnh An vương sẽ giữ lại tính mạng của nàng, cũng cho nàng một vạn lượng không giống những tử sĩ kia, từ nhỏ đã bị huấn luyện làm thành vũ khí giết người, nàng không muốn chết, nàng còn muốn tiếp tục sống, vì vậy đồng phần lời nói này, cũng là Vương Gia dạy nàng đọc thuộc lòng, luyện tập mấy ngày, càng nói càng có thứ tự, nghe cũng hết sức chân Đào Hoa nhưng ngược lại lại tố cáo mình, Đại hoàng tử vội vàng bước ra khỏi hàng kêu oan, "Phụ hoàng minh giám, đây rõ ràng là có người muốn hãm hại vu tội nhi thần, trước đó nhi thần tuyệt chưa từng thấy nữ tử này, càng không có sai bảo nàng mưu hại ái thiếp của Tĩnh An vương."Hoàng thượng cũng phối hợp nói "Tĩnh An vương, Đại hoàng tử nói rất đúng, chỉ bằng vào lời nói của tỳ nữ này chưa đủ làm chứng, có lẽ là có người sai nàng vu hãm Đại hoàng tử, chuyện này còn phải tra kĩ mới được.""Chẳng lẽ Hoàng thượng là muốn bao che cho Đại hoàng tử giả mạo thay thế này sao?" Sa Lãng Thần không sợ hãi chút nào, lạnh lùng nhìn thẳng mặt rồng của hoàng thượng. Đào Hoa và Mạnh Băng chẳng qua là ngòi dẫn, kịch hay lúc này mới muốn lên thượng nghe vậy, giật mình quên trách cứ hắn bất kính."Tĩnh An vương, lời này của ngươi là ý gì? Làm sao Đại hoàng tử lại là giả mạo thay thế?""Thần vừa bước vào Đô thành, đã nghe thấy cả thành đều đang bàn luận thân thế của Đại hoàng tử, nói Đại hoàng tử là năm đó Liên phi vì giành sủng ái của hoàng thượng, lén lút đổi nữ oa mình sinh ra thành nam oa tới lừa hoàng thượng, chẳng lẽ hoàng thượng còn không biết sao?"Lời này hắn vừa nói ra, quần thần rối rít nhỏ giọng nghị luận, tin tức này không biết từ đâu mà đến, ở trong đô thành đã truyền hai ngày, bọn hắn cũng đều nghe nói, nhưng bởi vì băn khoăn đến hoàng thượng rất tin chiều Đại hoàng tử, như có tính toán lập hắn làm thái tử, này tin tức này lại đến đột nhiên, quần thần cũng không xác định được là thật hay giả, vì vậy không có người dám bẩm báo việc này với hoàng thái giám hoàng thượng tin sủng cũng đều bị Đại hoàng tử thu mua, vì vậy không người nào đem việc này bẩm nhiên nghe thấy chuyện này, vẻ mặt hoàng thượng kinh sợ."Buồn cười, là ai rải tin đồn nhảm này hãm hại Đại hoàng tử? Người tới, đi bắt tất cả những kẻ phao tin đồn nhảm lại cho trẫm!""Hoàng thượng chậm đã, chuyện này đã truyền đi khắp thành dân chúng đều biết, chẳng lẽ hoàng thượng muốn hạ lệnh bắt dân chúng toàn thành trị tội sao? Chuyện sảy ra phải có nguyên nhân, việc cấp bách hiện giờ, hoàng thượng có phải nên tra rõ chuyện này là thật hay giả trước hay không?" Sa Lãng Thần lên tiếng chất vấn."Dĩ nhiên Đại hoàng tử là con ruột của trẫm, cái này còn cần tra sao?" Hoàng thượng gầm Lãng Thần lời lẽ chính nghĩa nói "Nếu Đại hoàng tử thật sự là con ruột của hoàng thượng, làm sao sợ hãi tra nghiệm, vả lại tra rõ chuyện này, lời đồn cũng có thể tự sụp đổ. Nhưng nếu tra ra Đại hoàng tử không phải là con ruột hoàng thượng, cũng tuyệt không tha cho người che dấu hoàng thượng, lẫn lộn huyết thống Hoàng thất, hỗn loạn triều cương."Sắc mặt Đại hoàng tử tái xanh, lời đồn này hôm qua hắn cũng nghe nói, đang suy nghĩ biện pháp phải ngăn chặn như thế nào, không ngờ lúc này lại bị Sa Lãng Thần trực tiếp nói ra trước mặt phụ vội vàng tự thanh minh, "Hoàng thượng, đây nhất định là có người ác ý vu hãm nhi thần, hoàng thượng tuyệt không thể để gian kế của những ác nhân kia được như ý. Năm đó mẫu phi trải qua bao cực nhọc vất vả mới sinh hạ nhi thần, sau bởi vì hậu sản thân thể suy yếu, không tới mấy năm đã buông tay chầu trời, nhi thần tuyệt đối không có khả năng không phải con ruột của hoàng thượng."Đại hoàng tử không cần nhiều lời, có phải hay không thử thì biết." Sa Lãng Thần lạnh lùng mở miệng."Theo ý ngươi, phải kiểm tra thử nghiệm như thế nào?" Hoàng thượng sắc mặt âm trầm hỏi."Thần có một biện pháp có thể tra rõ chuyện này." Sa Lãng Thần lấy ra một bình sứ màu đen, sai người lấy tới một chậu nước, đổ bột trong bình sứ vào trong nước, dùng ngón tay khuấy động, sau khi đợi bột hòa tan vào trong nước, hắn nhìn về phía một đôi cha con võ tướng trong triều nói "Có thể mời hai vị Vương tướng quân, mỗi người nhỏ một giọt máu vào trong chậu nước này hay không?""Được." Hai vị tướng lãnh cũng rất muốn biết Đại hoàng tử đến cùng có đúng là con ruột của hoàng thượng hay không, vì vậy không chút do dự đồng ý phối người nhận lấy một con dao thị vệ đưa tới, trước mặt mọi người cứa ngón tay một dao, nặn ra giọt máu nhỏ vào trong Lãng Thần sai thái giám nội thị đem chậu nước bưng tới trước mặt hoàng thượng."Hoàng thượng, bột vừa rồi thần cho vào trong nước là thuốc thử máu, nếu là cha con ruột, máu hai người gặp nhau sẽ dung hòa, ngược lại, nếu không phải phụ tử, máu nhỏ vào máu thì sẽ không hòa vào nhau.""Làm sao ngươi lại có thuốc thử máu?" Vẻ mặt Đại hoàng tử tức giận chất Sa Lãng Thần cầm lấy bình sứ màu đen giơ lên, không nhanh không chậm nói rõ, "Thuốc thử máu là Bổn vương vừa đến Đô thành, sau khi nghe thấy lời đồn, lúc vào cung đặc biệt đến viện thái y tìm đến, hoàng thượng nếu không tin, có thể truyền thái y trực ban đến tra hỏi."Hắn không có nói sai thuốc này đúng là thái y đưa cho, nhưng trong bình lại có càn khôn khác, có thể âm thầm đổi thuốc thử phương pháp thử máu này hoàng thượng sớm nghe nói qua, chỉ là từ trước đến nay chưa từng dùng, lúc này thấy Sa Lãng Thần một bộ dạng tự tin, trong lòng không nhịn được dao động, chẳng lẽ đại hoàng nhi thật không phải con của hắn?Lúc này ủng hộ Đại hoàng tử một vị thần tử bước ra khỏi hàng nói "Hoàng thượng long thể bực nào tôn quý, làm sao có thể tổn thương long thể lấy máu!"Mấy người khác thuộc phe Đại hoàng tử cũng rối rít phụ mắt Sa Lãng Thần lạnh lùng quét qua những người đó."Hoàng thượng long thể quả thật quý trọng, nhưng vì giang sơn vương triều Đại Thịnh, cùng với làm cho rõ ràng có người giả mạo huyết mạch Hoàng thất hay không, giọt máu này, nghĩ đến hoàng thượng nhất định sẽ không tiếc rẻ."Nói xong, hắn nhìn về phía hoàng thượng, khom người vái chào, "Thần cả gan, khẩn cầu hoàng thượng lấy giang sơn xã tắc vương triều Đại Thịnh làm trọng."Lúc này cũng có mấy cựu thần bước ra khỏi hàng, cùng nhau bẩm "Hoàng thất huyết mạch không được lẫn lộn, xin hoàng thượng tra rõ thật giả chuyện này, để chiếu cáo thiên hạ."Tiếp theo lục tục lại có mấy vị thần tử bước ra khỏi hàng thỉnh hoàng tử khác đứng ở một bên, trong mắt thoáng qua suy nghĩ khác nhau, yên lặng theo dõi biến thế, sắc mặt Đại hoàng tử càng ngày càng âm u. Bởi vì mẫu phi đã qua đời, hắn không cách nào chứng thực thật giả chuyện này với bà, vì vậy ban đầu sau khi biết được lời đồn, ngay cả hắn cũng không xác định mình đến cùng có đúng là con ruột của hoàng thượng hay cùng dưới sự thỉnh cầu của rất nhiều thần tử hoàng thượng không thể không thỏa hiệp nói "Người tới, lấy máu."Nội thị lại thay một chậu nước mới, Sa Lãng Thần không biến sắc cầm trong tay bình sứ màu đen đã động tay chân giao cho thái giám, để hắn đổ một chút bột thuốc bên trong vào trong giám nội bưng nước tới trước mặt Đại hoàng tử sắc mặt âm trầm trước, để một gã thái giám khác cầm lưỡi dao sắc bén đâm vào đầu ngón tay hắn, nhỏ một giọt máu vào trong bưng tới trước mặt Hoàng đế, Hoàng đế vươn tay, thái giám cũng lấy của ông ta một giọt máu xong, ánh mắt ông ta không nháy một cái quan sát cẩn thận tình huống trong chậu, nhưng chờ giây lát, hai giọt máu vẫn không tan ta không chết lòng đợi thêm giây lát, vẫn không thấy hai giọt máu hòa chung một chỗ, nhất thời sắc mặt kinh nghi biến ảo chập chờn, hắn ngẩng đầu lên khiển trách hỏi, "Đây là chuyện gì xảy ra?"Sa Lãng Thần tiến lên vừa nhìn, không chút ngoài ý muốn nhìn thấy hai giọt máu ở hai nơi, nhưng vẫn cố ra vẻ lạnh lùng mở miệng, "Hoàng thượng mới vừa nhìn thấy máu của hai vị tướng quân, một giọt vào bên trong đó, thì rất nhanh tan ra, này chứng tỏ bọn họ là cha con ruột không thể nghi ngờ. Mà trước mắt máu của hoàng thượng cùng Đại hoàng tử chậm chạp không hòa vào nhau, tức là Đại hoàng tử xác thực không phải hoàng thượng sinh ra, xin hoàng thượng định đoạt, xóa bỏ thân phận của Đại hoàng tử, từ trên Ngọc Điệp xoá tên, còn nữa Đại hoàng tử ý đồ mưu hại tính mạng mẫu tử ái thiếp của thần, cũng xin hoàng thượng đều nghiêm khắc trị tội."Đại hoàng tử không dám tin, xông về phía trước vừa nhìn, sắc mặt đại biến."Hoàng thượng, trong này chắc hẳn có bẫy, ngài đừng tin lời Tĩnh An Vương, nhi thần không thể nào không phải là hài nhi của hoàng thượng......"Lúc này, Ngũ Hoàng Tử tiến lên bẩm "Hoàng thượng, có một việc nhi thần không biết nên không nên nói.""Ngươi nói." Hoàng thượng sắc mặt âm trầm như mực."Nhi thần lúc trước từng nghe nói trong cung có người đồn, năm đó sau khi mẫu phi Liên phi của đại hoàng huynh sinh hạ đại hoàng huynh, không biết nguyên nhân vì sao, cung tỳ bên cạnh liên tục bởi vì bỏ cũ thay mới hoặc là qua đời ly kỳ, cho tới giờ khắc này nhi thần mới hiểu được bọn họ nói là ý gì."Ngũ Hoàng Tử cũng không có nói rõ ràng, lại có thể khiến hoàng thượng vừa nghe đã hiểu ý hoàng tử vẻ mặt kinh hoàng quỳ gối trước điện."Hoàng thượng, nhi thần......""Câm mồm!" Hoàng thượng gầm lên, tiếp hạ lệnh, "Kéo hắn xuống!"Nhi tử coi trọng tin sủng như thế cũng không phải là con ruột của ông ta, sắc mặt ông ta giờ phút này cực kỳ khó hoàng tử bị hai người thị vệ mang xuống thì vẫn một đường kêu oan, "Hoàng thượng, nhi thần là bị hãm hại, hoàng thượng......"Trên triều đình rối loạn rốt cuộc tạm thời bình thường lại, mặt hoàng thượng mang vẻ tức giận giơ tay lên nói với quần thần "Tất cả giải tán đi."Quần thần khom mình hành lễ, cung tiễn Hoàng đế bãi Lãng Thần và Ngũ Hoàng Tử lặng lẽ trao đổi ánh mắt, không lâu, hai người tới bên ngoài cung một nơi kín đáo nào đó, bí mật bàn bạc giây lát, rồi ai nấy rời bao lâu, Sa Lãng Thần lần nữa vào cung cầu kiến."Để cho hắn cút!"Đã trở lại tẩm cung hoàng thượng không muốn gặp hắn, nghĩ đến chính là người này ngay trước mặt quần thần, thúc giục ông ta không thể không cùng đại hoàng nhi nhỏ máu nghiệm thân, làm mặt mũi của ông ta đều mất hết, sắc mặt ông ta vốn vô cùng dữ tợn, giờ phút này lộ them một chút hận giám lui ra, nhưng không lâu lại đi vào bẩm báo, "Khởi bẩm hoàng thượng, Tĩnh An vương nói hắn có chuyện quan trọng cầu kiến, là chuyện liên quan đến quốc khố.""Quốc khố?" Hoàng thượng tâm tư vừa động, chẳng lẽ hắn biết triều đình thiếu tiền, muốn chủ động dâng lên tiền tài? Ông ta hơi thu lại vẻ giận dữ, sửa lời nói "Cho hắn vào.""Tuân chỉ. Tuyên, Tĩnh An vương yết kiến." Thái giám tuyên Lãng Thần đi vào tẩm cung."Thần tham kiến hoàng thượng.""Không cần đa lễ, Tĩnh An vương vội vã cầu kiến trẫm có chuyện gì?" Hoàng thượng trực tiếp hỏi."Thần nghe nói biết quốc khố trống rỗng, vì vậy muốn dâng lên năm trăm vạn lượng cho triều đình, để giải quyết khẩn cấp."Nghe vậy, mặt Hoàng đế lộ vẻ tán thưởng."Tĩnh An vương có thể có tấm lòng này, rất tốt."Nhưng mà Sa Lãng Thần lại nói tiếp "Nhưng thần có một điều kiện."Hoàng thượng chợt không vui nhăn mày lại."Ngươi có điều kiện gì?""Thần muốn lấy năm trăm vạn lượng này đổi lấy nơi cất giấu bí dược trong cung." Sa Lãng Thần từ từ mở miệng."Tĩnh An vương, ngươi thật to gan, lại dám can đảm mơ ước bí dược trong cung, ngươi không biết đó là vật trong cung chuẩn bị vì hoàng tộc kéo dài tánh mạng sao?" Hoàng thượng giận tím mặt."Hoàng thượng chẳng lẽ là quên, thần cũng là một thành viên trong hoàng tộc Sa thị." Sa Lãng Thần lạnh lùng nhắc nhở."Ngươi......"Hoàng thượng vừa mới mở lời, Sa Lãng Thần đã ngắt lời nói "Quốc khố trống rỗng, nếu không kịp thời bù thiếu, lương thảo của tướng sĩ trong quân nếu còn tiếp tục không có, đến lúc đó chỉ sợ lòng quân rung chuyển, sẽ dẫn đên rối loạn, hoàng thượng không sợ triều cương đại loạn, an nguy của xã tắc sao?""Càn rỡ! Ngươi đây là đang uy hiếp trẫm?" Hoàng thượng giận vỗ bàn."Thần không dám, thần chỉ là vì hoàng thượng phân tích hơn thiệt trong đó, lấy chính là một viên bí dược có thể đổi lấy năm trăm vạn lượng, đối với hoàng thượng mà nói rất là có lời, dù sao bí dược này vô dụng với hoàng thượng, sao không tặng cho thần?" Sa Lãng Thần nhìn chăm chú người hoàng thượng này, ánh mắt sâu như đầm nước lạnh. Editor Tiểu PPhù Dung cùng với một tỳ nữ khác bưng bữa tối đến, nhìn thấy Triệu Như Hi lập tức vui vẻ nói “Vương Phi, thức ăn tối nay đã được thay đổi, sư phó đặc biệt nấu cho Vương Phi vài món ăn khác nhau.”Không đợi Triệu Như Hi mở miệng Uyển Uyển đã lên tiếng “Thật sao? Để ta nhìn thử xem.”Nàng nhanh chóng đi qua, mở giỏ đựng thức ăn ra đã thấy vài món ăn đặt bên trong, quả nhiên không phải là dược thiện lúc trước. Ngoảnh lại cười tươi nói “Vương Phi, đồ ăn quả nhiên đã được thay đổi, không uổng công Vương Phi tự mình xuống phòng bếp một chuyến.” Nàng vừa nói, vừa bưng mấy món ăn kia ra để lên Như Hi nhìn mấy món ăn trên bàn, có cá kho tàu, miến cua, đậu hủ nhân nấm hương, rau cải xào nấm, còn có canh bí đỏ chưng trúc cùng với món nàng đã làm lúc trưa, đậu hủ ma món đậu hủ ma bà, Triệu Như Hi có chút kinh ngạc, sau đó liền cười một tiếng, thầm nghĩ nhất định là La sư phó thấy nàng làm món ăn này cũng không nhịn được làm thử, cố ý đưa tới cho nàng nếm Nhi nhìn thấy không khỏi nghi hoặc “Món đậu hủ ma bà này chẳng phải là món Vương Phi đã nấu lúc trưa sao?”Uyển Uyển cười mắng “Ta thấy là buổi trưa La sư phó đứng bên cạnh nhìn Vương Phi nấu ăn liền học trộm, đây là đem tới khoe với Vương Phi đấy.”Trưa nay Vương Phi tự mình làm mấy món ăn kia cũng cho nàng nếm thử, nhớ tới hương vị kia, nước miếng trong miệng nàng liền nhịn không được chảy khi nếm thử xong nàng liền hiếu kì hỏi “Vương Phi, hai món ăn này ngài học được ở đâu vậy, lúc trước sao lại chưa từng thấy ngài làm?”Không ngờ Vương Phi lại nói “Đây là ta nằm mơ nhìn thấy, liền muốn làm thử xem sao.”Triệu Như Hi trước tiên ăn thử món đậu hủ ma bà, vuốt cằm nói “La sư phó chỉ nhìn ta làm một lần, không ngờ đã nhớ kỹ cách làm, hương vị không kém bao nhiêu so với món của ta.”Màu sắc, hương vị của mấy món ăn trước mắt này làm khẩu vị của nàng được mở rộng. Nàng nhanh chóng thưởng thức hết toàn bộ thức ăn trên bàn, hương vị mỗi món ăn đều vô cùng ngon, làm nàng không nhịn được ăn nhiều thêm một chén nửa chén bí đỏ chưng trúc, ăn đến mức cái bụng không chứa nổi nữa nàng mới để đũa xuống “La sư phó không hổ là đại trù của Vương phủ, trù nghệ quả nhiên không tầm thường.”Nghe thấy lời khen ngợi của nàng, Phù Dung đang đứng hầu một bên liền cười nói “La sư phó ở Vương phủ đã gần hai mươi mấy năm, cho dù là lão Vương gia, lão Vương phi hay là Vương gia đều rất thích đồ ăn La sư phó chỉ có các chủ tử trong vương phủ mới có tư cách ăn thức ăn do La sư phó tự tay làm, ngay cả các cơ thiếp của Vương gia cũng chưa có loại phúc khí này đâu.”Vương Phi là chính thê của Vương gia, xem như là chủ tử của Vương Phủ, bởi vậy thức ăn của nàng đương nhiên là do La sư phó tự tay nấu.”Thức ăn của nhóm cơ thiếp là do ai nấu?” Uyển Uyển tò mò kia ở Nhạc Bình Hầu phủ, tuy là thức ăn của nhóm chủ tử đều do bếp trưởng đưa ra cách làm, nhưng không phải mỗi món ăn đều do bếp trưởng tự mình làm mà tùy theo hiểu biết của mỗi người về các món ăn, do các đầu bếp khác nhau làm.”Thức ăn của các nàng là do bốn người Dương sư phó, Lý sư phó, Ngũ sư phó, Trương sư phó phụ trách.” Về phần thức ăn của hạ nhân đều do tiểu đầu bếp xong bữa, Triệu Như Hi cố ý mang giấy lụa tới viết vào vài chữ rồi bỏ vào giỏ đựng thức ăn, để Phù Dung giao cho tỳ nữ bưng thức ăn tới đem về phòng nữ kia đem theo giỏ đựng thức ăn về phòng bếp, đưa tờ giấy lụa cho La Minh Mậu. Sau khi nhìn, trên khuôn mặt hắn liền hiện lên một nụ cười vui mừng. Bởi vì trên giấy lụa kia viết- - Màu sắc, hương vị đầy bữa tối của Sa Lãng Thần cũng có món đậu hủ ma bà, những món ăn khác hắn đều đã từng ăn, bởi vậy chỉ nếm một chút. Chỉ có món ma bà đậu hủ, trước kia hắn chưa từng ăn qua vậy nên gần như ăn hết toàn dụng xong mỹ thựcmón ăn ngon, nghỉ ngơi một lát, Triệu Như Hi khó có được tâm trạng tốt, nàng đẩy cửa sổ ra, muốn ngắm nhìn ánh trăng bên ngoài.”Vương Phi, bên ngoài lạnh, đừng đứng bên cửa sổ hóng mát, tránh bị cảm lạnh.” Bây giờ đã là tháng mười một, thời tiết lạnh dần, Trăn Nhi suy nghĩ xong liền đi qua đóng cửa sổ.”Đừng đóng, ta muốn hóng gió.” Triệu Như Hi lui lại, hít thật sâu không khí trong lành, nâng mắt nhìn thấy trăng khuyết trên trời, không khỏi nhớ đến chuyện không may trước kia. Nàng và vũ đoàn tập luyện một điệu múa tên là “Phi Thiên”, lúc đó tập luyện hơn một tháng, chuẩn bị mấy ngày sau lên đài biểu diễn, mà bây giờ nàng chỉ có thể vắng mặt, rốt cuộc không thể tham gia biểu múa “Phi Thiên” kia là soạn lại từ chuyện cổ Thường Nga bôn nguyệt Hằng Nga lên cung trăng, chuyện kể rằng sau khi Hằng Nga trộm linh dược liền một mình một người bay về Nguyệt cung, trải qua nhiều năm cô đơn ở tới điệu múa kia, tế bào toàn thân nàng không nhịn được rục rịch, mặc dù lúc này không có nhạc,nhưng trong lòng nàng đã ngâm nga lên điệu nhạc, chậm rãi lay động thân thể, bắt đầu người Phù Dung cũng không thấy lạ, bởi vì khoảng thời gian này, thỉnh thoảng Vương Phi cao hứng cũng sẽ thoải mái nhảy múa như cho Uyển Uyển và Trăn Nhi thấy lạ là, trước kia chủ tử không am hiểu nhảy múa, cũng không biết vì sao bây giờ lại biết từng hỏi qua, mà câu trả lời của nàng là-”Lúc trước khi ta mê man, rất nhiều lúc nằm mơ, những điều này là học được ở trong mơ.”Thời gian chủ tử mê man quả thật không ít, vậy nên mặc dù thấy kinh ngạc, nhưng hai người cũng không nghĩ này cả thể xác và tinh thần của Triệu Như Hi đều chìm trong điệu múa bi ai triền miên, để bản thân mình trở thành Hằng Nga, giống Hằng Nga yêu Hậu Nghệ, trượng phu chồng của nàng, đến khi hai người tan vỡ, lại đến lúc Hằng Nga trộm linh dược, một mình bay về Nguyệt cung, múa, múa, nàng không kìm được lã chã rơi nay, sau khi dùng xong bữa, Sa Lãng Thần thấy ánh trăng hôm nay vừa hay rất đẹp liền đi bộ tiêu thực dưới ánh trăng. Đi một lúc lâu, đang định trở về thì ánh mắt lơ đãng nhìn thấy bên trong gian phòng chưa đóng cửa sổ, ánh trăng sáng ngời chiếu vào trong phòng, hắn lờ mờ thấy có bóng người lay động bên muốn nhìn rõ ràng người đó đang làm cái gì, đi đến mới phát hiện chỗ này là sân của Vương Phi của hắn Ánh mắt hắn dừng lại trên khuôn mặt nữ tử đang nhảy múa trong phòng, giờ phút này vẻ mặt nàng đẹp dịu dàng mà thê lương, nước mắt trong suốt đọng trên mặt nàng được ánh trăng chiếu vào tỏa sáng, mà thân thể nàng lay động giống như tiên nữ muốn bay lên, điệu múa mềm mại linh động tuyệt mắt Sa Lãng Thần như bị đóng đinh lại, không thể rời mắt khỏi người nàng Khi hai chân nàng mở ra nhảy lên cao, dường như sẽ bay về phía chân trời xa xôi thì không hiểu sao tim của hắn hơi chấn động, nhưng hắn rất nhanh liền khắc chế loại tâm tư khác thường này, tiếp tục nhìn chăm chú vào nàng đến khi nàng múa Như Hi thở dồn dập, đây là từ sau khi nàng xuyên tới thế giới này, lần đầu tiên có đủ thể lực nhảy hết điệu múa, mặc dù thân thể mệt muốn chết nhưng trong lòng lại thấy thỏa mãn dị cười lên, hơi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, mới từ từ mở mắt, ánh mắt lơ đãng nhìn, nhưng lại nhìn thấy một đôi mắt đen lạnh lùng ngoài cửa giật mình sợ run, mới nhận ra người đang đứng ngoài cửa sổ là ai.”Vương gia?!” Làm sao hắn lại tới chỗ này?Sa Lãng Thần đẩy cửa đi vào hắn, ba người Uyển Uyển vội vàng cúi người hành lễ “Vương gia vạn phúc.”Triệu Như Hi cũng hạ thấp người hành lễ với hắn, “Vương gia.””Mới vừa rồi ngươi múa điệu múa gì vậy?” Sa Lãng Thần nhìn về phía nàng thấy qua không ít điệu múa, bao gồm vũ đạo dị tộc, lại chưa từng thấy qua điệu múa của nàng. Không có bước múa cố định, thân thể của nàng tùy tiện mở ra, khi thì nhảy vọt lên, khi thì nằm nhoài người ra... Vẻ mặt của nàng cũng biến đổi không ngừng theo điệu múa, khi thì triền miên, khi thì bi thương.”Đó là lúc trước ta nhìn thấy trong mộng, hôm nay cao hứng, liền nhảy theo. “ Lời này lúc trước nàng nói với bọn Uyển Uyển, lần này cũng trả lời hắn như biết theo thân phận của nàng nên tự xưng là nô tỳ hoặc là thiếp thân, nhưng nàng không thích loại xưng hô hạ thấp bản thân này, rõ ràng nàng là chính thê, tại sao phải tự mình hạ mình làm thiếp? Vì vậy nàng liền giống như kiếp trước xưng thấy trong mộng? Hai mắt màu đen lạnh lùng của Sa Lãng Thần nhìn từ trên xuống dưới người nàng, nàng mặc quần áo lụa màu hồng nhạt, thắt lưng bằng bông vải, dáng người mảnh khảnh tinh tế, trên trán phủ một lớp mồ hôi mỏng, hai má tuyết trắng đỏ bừng làm sáng lên khuôn mặt thanh lệ của nàng.”Xem ra thân thể của ngươi đã khôi phục không ít.” Ba năm trước đây hắn đến Đô thành yết kiến hoàng thượng, từng gặp qua Vu Nguyệt Oanh một lần. Cũng không biết vì sao, hắn có cảm giác người trước mắt này không phải là Vu Nguyệt Oanh hắn từng gặp ba năm trước đây, không phải khuôn mặt khác mà là khí chất cả người nàng rất nhìn thấy ba năm trước là một Vu Nguyệt Oanh buồn vui rõ ràng, tính nóng như lửa, mà bây giờ nàng lại có vẻ ôn đạm ôn hòa, điềm đạm như nước, là vì đi một vòng đến trước Quỷ Môn quan nên tính tình thay đổi sao?”Đa tạ Vương gia quan tâm, tĩnh dưỡng hơn một tháng, thân thể ta đã hồi phục không khác lúc trước bao nhiêu.”Hắn nhàn nhạt gật đầu, không ở lại lâu hơn nữa, xoay người rời đi.”Cung tiễn Vương gia.” Mấy người Uyển Uyển vội vàng quỳ gối hành Sa Lãng Thần đi rồi, Phù Dung vui mừng kích động nói “Vương Phi, rốt cuộc Vương gia cũng đến xem ngài, ngài cần phải nắm chắc cơ hội.””Cơ hội gì?” Triệu Như Hi mờ mịt hỏi.”Đương nhiên là cơ hội tiếp cận Vương gia nha!” Chủ tử được sủng ái, tỳ nữ là nàng tự nhiên cũng có chỗ tốt, vậy nên nàng hận không thể ra ý kiến cho Vương Phi, đánh vào tâm của Vương vậy, vẻ mặt Triệu Như Hi liền buồn bực, nàng ước gì hắn quên Vương Phi là nàng đi là tốt nhất, đừng tới quấy rầy nàng nữa, nàng thầm nghĩ muốn yên tĩnh sống qua ngày, tuyệt đối không muốn cùng đám cơ thiếp kia tranh đoạt sủng ái của nàng không có hứng thú, Phù Dung sốt ruột vì nàng “Vương Phi, chẳng lẽ ngài không muốn được Vương gia sủng ái sao?””Hắn có nhiều cơ thiếp như vậy, ta đoạt không được, hay là thôi đi, như bây giờ cũng rất tốt.” Ở nơi này bình bình đạm đạm sống qua ngày, nàng không thấy có cái gì không hiểu rất rõ ràng, thân thể này thoạt nhìn giống như đã khôi phục rất tốt, nhưng các bộ phận trong cơ thể đã sớm bị ăn mòn từ lúc Vu Nguyệt Oanh nuốt thuốc độc vào, chống đỡ không được bao lâu sẽ tắt như đèn cạn dầu. Nàng muốn yên tĩnh hưởng thụ đoạn thời gian này, đi hết đời người ở dị giới này.”Vương Phi...”Phù Dung còn muốn khuyên nữa lại bị Trăn Nhi ngăn cản.”Phù Dung, đừng nói nữa, thân thể Vương Phi còn rất yếu, bây giờ trước hết cứ như vậy đi, có chuyện gì chờ thân thể Vương Phi khôi phục hoàn toàn rồi nói sau.”Nàng nhìn ra Vương Phi muốn im lặng sống qua ngày, không muốn cùng đám cơ thiếp tranh thủ tình cảm, đồng thời nàng cũng hiểu rất rõ kịch độc lúc trước tổn hại nghiêm trọng đến thân thể Vương Phi, lúc này tốn tâm tư đi tranh thủ tình cảm không bằng từ từ điều dưỡng thân thể Vương Phi mới là quan trọng nhất.

vuong phi khong vien phong